Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009

bảo vệ

giờ mới có đủ sức để ngồi viết lại buổi bảo vệ ngày hôm qua.
buổi sáng mình vừa bước chân vào phòng đã thấy thầy giáo của mình ngồi đó mỉm cười. vui không tả siết, vì thầy nói không đến được. người mà làm mình yên tâm nhất khi ở cạnh, đó là ông thầy.
thầy bận nên muốn cho mình lên bảo vệ thứ 2, nhưng người ta không cho, thầy thì buồn, trò thì vui, vì trò đâu muốn bảo vệ thứ 2 đâu.( run kinh khủng).
tâm trạng đứa nào cũng lo lắng. căng thẳng. Olia mới xâu cái khuyên ở mũi, mình bảo nó có sợ không, bạn bảo " không sợ bằng hôm nay bảo vệ".
thầy nào trò đó, hai bạn bảo vệ trước mình, bảo vệ không được, thầy tụi nó viết bài cho tụi nó thì phải, ông trưởng bộ môn mắng cả thầy cả trò, bảo bài chỉ đáng điểm 2 thôi.
đến mình, tự dưng ông trưởng bộ môn đi ra ngoài. mà trong bài của mình ông gạch mấy phần thuế má, ông lại không hỏi nên mình rất băn khoăn, lại sợ thầy nghĩ mình làm sai, chứ không phải công ty không có thuế giá trị gia tăng. tức là khi đọc bài ông đã mặc định là nó sai. (mà sai lỗi này thì coi như là được 3 rùi)
cô Trerbuna bẫy mình mấy câu liền. mình bị sập một câu về alternativ trong hai phương án mà mình đưa ra. mình ngu kinh, cô hỏi là hai cái co thực hiện đươc cùng nhau không, mình trả lời là có thể ( thực tế là nó có thể. nhưng mức độ khác nhau hoàn toàn, vì công ty không đủ kinh phí để thực hiện cả 2 phương án như thế cả). đáng lẽ phải nói thêm lý do chi phí nữa, thực hiện cả hai cái thì tiền đâu ra. Thầy mình dãy nảy lên. bảo hai phương án đó là hai complex riêng rẽ... ( nhưng ai thèm để ý lời thầy nữa, vì mình vừa trả lời rồi).
mình chỉ mong thầy trưởng bộ môn hỏi, cho hết mấy cái nghi vấn mà thầy đánh dấu trong bài mình, nhưng thầy chẳng hỏi. lúc đi về chỗ ngồi trong đầu mình chỉ nghĩ "sao không hỏi tiếp đi".
nhưng thật ra được 4 cũng đúng mình cũng biết nó còn nhiều kẽ hở: (khi viết bài cũng biết là mình được 4 rùi muh)
- phương án 1: mình chọn nó la phương án tôt hơn, nhưng về cảm giác nó không thực tế.
- tự bản thân mình lại thấy phương án 2 tốt hơn, nó có thể thực hiện được hơn.
- vấn đề về các công ty cạnh tranh nữa, mình chỉ phân tích được của Ampilop một chút còn Mangoherpin thì dấp đi.
- và vấn đề sai chính tả nữa, mình không thể ngờ là thầy trưởng bộ môn đọc bài của mình kĩ như thế. vần là lỗi chính tả .
nhận xét của thầy hướng dẫn: thầy kể về quá trình hai thầy trò cùng nhau vất vả thế nào với từng giai đoạn của bài viết. những cố gắng của mình... nhận xet nói chung là tốt.
rồi ngồi nghe các bạn bảo vệ, chóng cả mặt luôn đầu óc căng thẳng. vì bạn nào cũng phải nói sùi cả bọt mép để bảo vệ được điêm 5, tóm lại komisia làm việc không sót một lỗi nào, vạch từng điểm yếu, cải nhau ủm tỏi cả lên, giáo viên hương dẫn thì đứng dưới nhìn học trò của mình đầy hồi hộp lo lắng. vì đó là cả bộ mặt của giáo viên.
nhìn cô Alaviktorivna bênh học sinh của mình hăng say, tay chân cử động loạn xa ra hiệu. mà chắng sinh viên nào nhìn cả. vì lúc đó chỉ nhìn komisia, nghĩ câu trả lời, không để ý gì thêm nữa cả. mình cũng không nhìn thầy mình tẹo nào, không biết thấy có thế không nhỉ.
mình được 4 điểm, Olia 5, hai sinh viên của cô Ala đều 5 cô vui không tả siết. còn 3 bạn nữa được 5 , 3 người được 4. 1 bạn được 2(không qua). 5 bạn được 3. thế là mình hơn hẳn 6 bạn nhé haha.
Mình bảo vệ xong thầy hướng dẫn đi luôn rồi, lúc gọi điện báo điểm cho thầy thì thầy chúc mừng. sorry thầy nhé, hi vọng bạn Okcana sẽ được 5 điểm cho mát mặt thầy.

thế là bảo vệ xong rùi, giờ là đi chơi tạm biệt nước Ukrian, tạm biệt bạn bè, thầy cô.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2009

ngày mai

giờ là buổi chiều rồi, sáng sớm mai đã lên đường đi bảo vệ rùi, nhanh nhanh cho xong cho người nó thoải mái một tí.
mấy điểm cũng được, miễn là xong cái việc này đã.
vui vui, sau ngày mai là mình có thể lên kế hoạch đi chơi rồi.

tự chúc bản thân may mắn.
cầu trời lạy phật không bị điểm 3.
thế nhé :D
cám ơn chị lisa, em siên nữa nhé. :)

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

chuẩn bị cho bảo vệ !

ngày mai, ngày kia nữa là mình sẽ bảo vệ.và sẽ hết đời sinh viên. các bạn thì đã bảo vệ tốt hết rùi, còn có mình mình thui. mà mình thì biết mình sẽ không bảo vệ được tốt như các bạn đâu, nên hơi buồn. (buồn cho mình thui, còn vui cho các bạn)
mà giờ cảm giác mọi người vui vẻ lại phải giấu mình, mình cũng buồn.
thôi cố lên nào, bảo vệ những cái mình viết ra, những thứ mình đã nhọc công với nó, để nhanh về nhà...
cố lên nào.
...
sau một hồi buồn bã thì kết luận thế này:
không thích nhất là người ta cứ phải ái ngại với mình. (tự nhủ - mình có gì ái ngại đâu nhỉ, mình tự hào về mình ấy chứ)
mình không cố gắng để được 5 thì chẳng có gì đáng buồn cả, mà phải chấp nhận thôi.
mẹ béo hehe sorry mẹ nhé. (nhưng tại con không thích học nhiều ở đây nữa rồi mẹ ạh. về nhà con sẽ học tiếp)


và kết luận mình vẫn trẻ con như mình 20 tuổi, buồn vì học hành ( thật là một điều đáng xáu hổ)
và giờ là mỉm cười nhé, cố gắng học để bảo vệ tốt nhất có thể. ( giống như thầy "củ chuối" và người giống thầy...bảo thế).
chiều nay, mình bảo Tolich là "chúc mày mai bảo vệ tốt nhé, được 5 điểm nhé!". ông thầy "củ chuối" của mình đứng đó : "được 5 bảo vệ làm gì, chúc nó được 5 trong công việc ấy".

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

kiev của tôi

ngồi ngoài ban công trời chiều. giọng ghi ta dưới sân. một chiều bình yên, cuộc sống là như thế...
tôi sẽ nhớ những buổi chiều như thế này, không khí trong lành, và tiếng ghi ta bình yên, những người ngồi thanh thản dưới sân sau kí túc...
tôi nhớ tiếng đàn của bạn thời tôi 19 tuối. và tôi nhớ cả tôi của tuổi 19 đẹp đẽ.
tôi muốn được nghe tiếng đàn cho tôi. anh biết đàn và hát, nhưng em chưa được nghe cho em...

Đợi anh về !

Em ơi đợi anh về
Đợi anh hoài em nhé
Mưa có rơi dầm dề
Ngày có buồn lê thê
Em ơi em cứ đợi.

Dù tuyết rơi gió thổi
Dù nắng cháy em ơi
Bạn cũ có quên rồi
Đợi anh về em nhé!

Tin anh dù vắng vẻ
Lòng ai dù tái tê
Chẳng mong chi ngày về
Thì em ơi cứ đợi!



Em ơi em cứ đợi
Dù ai thương nhớ ai
Chẳng mong có ngày mai
Dù mẹ già con dại
Hết mong anh trở lại
Dù bạn viếng hồn anh
Yên nghỉ nấm mồ xanh
Nâng chén tình dốc cạn
Thì em ơi mặc bạn
Đợi anh hoài em nghe
Tin rằng anh sắp về!
Đợi anh anh lại về.
Trông chết cười ngạo nghễ.



Ai ngày xưa rơi lệ
Hẳn cho sự tình cờ
Nào có biết bao giờ
Bởi vì em ước vọng
Bời vì em trông ngóng
Tan giặc bước đường quê
Anh của em lại về.

Vì sao anh chẳng chết?
Nào bao giờ ai biết
Có gì đâu em ơi
Chỉ vì không ai người.
Biết như em chờ đợi.

thơ:
Konstantin Simonov

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009

hai nhóc yêu quí !



tạm biệt hai nhóc. ngay mai tụi em về Việt Nam, và tháng sau là chị về hẳn, sẽ không gặp hai nhóc bên này nữa, ngôi nhà của hai nhóc chị cũng sẽ không quay lại được nữa. hai nhóc ở lại mạnh khỏe nhé.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009

my thesis


sáng nay, mình mang bài lên trường đóng quyển, thế là đã hoàn thành... mấy tháng trời vất vả.
bài dày 127 trang. bọc bìa đỏ . đề tên mình. có chữ kí của của thầy hướng dẫn, có con dấu của công ty.
mình đã hoàn thành nó....
nhưng mà:
mình chẳng quá vui, vì mình không hài lòng. vì mình làm cho xong, không muốn làm tiếp nữa. hihi.
để kể lại năm năm của mình.
bắt đầu từ tháng 9, hồi đó vẫn đi làm, đến tháng 10 bắt đầu quay cuồng với modul, individual, sau đó là thi cử.Thi xong học training, sau training là bắt đầu kì 2, cả tháng 2 ngồi làm 12 bài individual chóng mặt mày. cuối tháng 2 kết thúc kì 2, viết project từ tháng 3 tới 25 thang tư, và từ cuối tháng 4 đến bây giờ là luận văn. cả năm thứ 5 tính ra không hề nhàn nhã. lúc nào cũng trong tình trang đuổi theo bài vở. thời kì project là thời kì kinh khủng nhất.
tất cả sẽ qua thôi, mình nghĩ mình sẽ được 4 điểm, nếu được 3 thì sẽ buồn.

bắt đầu cho mùa hè.
- tắm sông nhé;
- đi bơi nhé;
....
đi chơi, đi chơi ( 2- 3 ngày )
và bắt đầu cho bảo vệ.

wait me ....

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2009

nghề giáo !


chưa bao giờ nghĩ đến việc mình làm nghề giáo cả, mà dạo này nhiều người khuyên nhủ mình rứa.
ở Việt Nam làm nhà nước bây giờ thế nào nhỉ?
nếu làm nghề giáo sẽ nhớ cô Alaviktorivna.
cô béo béo, có hai nhóc xinh xắn.
cô dạy giỏi, nhiệt tình, tốt và gần gũi với sinh viên. mình học cô năm thứ 4. môn "oparation management". năm đó mình đi thăm không biết bao nhiêu nhà máy. trong kiev có, thành phố khác có. cứ 1 tháng đi hai nhà máy, học từng mô hình sản xuất, học lý thuyết thế nào, thì đi thăm nhà máy sẽ được nhìn người ta bố trí như thế. mình có nghe cô nói
"cô không thể hiểu được tại sao có thấy cô giáo chưa từng đến nhà máy lại có thể giảng được..."
mỗi lần đi thăm nhà máy ở thành phố khác cô dẫn theo cả hai nhóc. lớp mình cứ thấy cô là ríu rít.

hồi học môn đó thấy mê tít, cứ nghĩ là sau mình sẽ làm quản lý trong mấy cái nhà máy.

cô giáo hỏi là "Anhia. do you want become a teacher?"
"- no. but if i become a teacher. i'll remember you".

yêu cô!

lan than

những ngày tháng cuối, mong mỏi làm xong bài để đi chơi, khi có thời gian lại thấy mình không biết phải làm gì.
người vô âu, vô lo thì làm khổ người khác. người chăm lo, chăm nghĩ thì vất vả lo âu.
người thật thà mà không khéo léo thì dễ làm tổn thương người khác. người sâu sắc thì nhiều tình cảm, nhiều tổn thương, nhiều định kiến.
"hạnh phúc là một cỗ máy, càng đơn giản, càng dễ chữa"
đơn giản quá thì thành vô tâm, hời hợt.
mình không muốn làm khổ ai, cũng không muốn làm tổn thương ai, chỉ mong mọi người vui vẻ. và mình tự sống như cỏ cây.
sau nhiều điều thì:
sợ tất cả những điều phức tạp
sợ làm người khác buồn, tổn thương,
sợ tất cả những suy nghĩ mệt mỏi,
sợ cả người khác đặt kì vọng vào mình.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2009

my thesis

mình muốn được 5 cái bài diplom của mình thì phải làm thêm những điều thế này này:
- phân tích tất cả các công ty cạnh tranh của hai loai thuốc, ampilop, mangoherpin. họ đang dùng chiến lược cạnh tranh gì,....bla bla để chứng minh cho chiến lược của mình có thể thành công. (bây giờ cũng có một tí mà bản thân mình cũng thấy hời hợt)
- giải quyết được vấn đề lạm phát.chênh lệch tiền tệ.
cái thư 2 may ra còn bịa được, cái đầu tiên chắc mình đầu hàng.mình hết thời gian rồi, thời gian làm diplom ngắn quá (tại mình nước đến chân mới nhảy muh). mình mất nhiều thời gian làm project qúa.
mà không nên phấn đầu điểm 5 làm gì nhỉ. điểm 4 thôi vậy, cái này người ta gọi là "con cáo nhòm chùm nho" haha. :)

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2009

than thở, thở than.

sang tuần tới là phải hoàn thành xong luận văn tốt nghiệp, và sẽ có một chut rảnh rỗi hơn. hôm nay thì vẫn chưa nhé, ngày mai cũng chưa, chắc phải hết tuần sau. nhưng cuối tuần này sẽ đi chơi. nhớ mọi người bên nhà anh huân. lâu không qua chơi.
tháng năm đẹp đẽ nhất đã trôi qua mất rồi, tháng năm là tháng mình yêu thích nhất ở đây, tháng của tuổi trẻ và tình yêu...vậy mà đi chơi được 2 lần cuối tuần, còn lại đều cắm cúi vào bài vở, tiếc ...
thầy hướng dẫn, giá kể thầy thương mình hơn một tí nhỉ. sáng hôm qua lên khoa, gặp thầy, thấy thầy ngồi đọc phần mở bài cho một em tây, hết sức là tươi vui... thấy thất vọng thế, mình hỏi gì cùng nhăn nhó, chẳng hướng dẫn được cái gì ra hồn, thê mà ngồi đọc bài cho bạn chép...nếu thầy tận tình hơn, chịu khó nói chuyện với mình hơn, thì mình đã làm xong bài lâu rùi. và có thể đi chơi tháng 5 nhiều hơn. hehe thế đó, thật là ..."dù sao là gái đẹp vẫn lợi hơn, ha ha"
tháng sáu này là tháng cuối cùng mình sống ở đây. mà vẫn là bài vở mà thui...
tuần sau bắt đầu giup Ysia làm project của bạn. mình đã mất 2 tháng cho bài của mình, bài của bạn mình chỉ tính toán thôi hi vọng sẽ qua nhanh.
tháng sáu, sẽ trôi qua rất nhanh, rất nhanh.
từ ngày 24 tháng 6 là mình tự do hoàn toàn ( nếu không được 4 thì được 3) dù sao cũng xong. lúc đó mới bắt đầu có cảm xúc được.
thấy tiếc quá, tiếc thời gian trôi mà mình chẳng nắm bắt, cũng chẳng cảm nhận được gì.
tháng 5 vẫn còn dự định vào rừng hoa chuông chụp ảnh, mà chưa đi được.
hoa chuông có còn không nhỉ,lâu mình chưa ra ngoài đường nữa.

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

dẹp ườn ãi, dẹp viển vổng, dẹp những đám mây màu hồng.
ta bắt đầu bằng chân đất và trái tim biết lắng nghe.