Thứ Hai, 29 tháng 1, 2007

Thứ Bảy, 27 tháng 1, 2007

Entry for January 28, 2007

lại nói về món ăn Việt Nam. Chắc chắn là bất kể ai khi đi xa thì cũng sẽ đều mang theo mình một nỗi nhớ . nhớ những món ăn Việt Nam. những món như : bún ốc, miến lươn, nem tai, ốc luộc ... chắc chắn sẽ chẳng có trong những tiệp ăn nước ngoài nào cả. tui cũng thế, tui thèm ăn nhiều món ở nhà quá , nhớ hồi hè về nhà , việc đầu tiên là đòi đi ăn bún ốc. rồi cả mùa hè thấy sung sướng lắm vì được ăn nhiều món ngon. sang đên bên này ,buổi đầu tiên đi học tiếng u , bà giáo bảo , hay kể về kì nghỉ hè của mỗi đứa, hihi thế là mình toàn kể về những món ăn, bà ấy bảo mày chỉ toàn đi ăn thôi ah . Mà có anh bạn mà mình biêt khi về đến nhà anh ấy đi ăn 12 quả trứng vịt lộn một lúc.
Nhiều khi nghĩ không hiểu sao các cụ mình giỏi thế nghĩ ra đủ món ngon, o nước ngoài , tụi tây nấu ăn rất đơn giản, mấy ngày tụi nó mói nấu một nồi soup, rồi ăn liền mấy bữa ( nhưng chắc chỉ sinh viên mới thế), bó tay luôn, hoặc toàn ăn bánh mì ,nên chẳng nấu nướng gì cả. đứa bạn mình hỏi ,học xong mày có về nhà không, về chứ ở đây làm gì, tại sao thế ,hihi vì nhiều lý do nhưng trong đó có lý do ở việt nam nhiều món ăn ngon hơn.
nên ai đang ở Việt Nam, hãy cố mà ăn nhiều vào, và phải thấy sung sướng vì mình muốn ăn gì cũng được. bây giờ tui lại thèm bún ốc quá

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2007

Entry for January 24, 2007




không biết bao nhiêu lân mình uớc là có cái cánh cửa thần của doremon để mình chui về nhà một tí. Có lúc muốn có cái cửa thần chỉ đơn giản để về ăn một bát bún ốc ( tui thích bún ốc lắm ) . hay chạy tuột về nhà để an tết, hay về nhà để tụ tập với chị Anh, em Thắng, va bà Hiền, rôi rong ruổi lung tung với bạn bè . Nhưng lần này thì lý do quả thật là chính đáng lắm : 'ngày kia là chị tui cuới rùi '. còn mình thì ngày kia sẽ thi một môn nữa , thi đúng vào ngày đám cưới đấy.
Mấy đứa bạn đến nhà mình chơi để tiếp khách cho chị ( hôm nay uống nước), chúng nó còn ngồi chiễm chệ ơ nhà mình kể cho mình nghe khách khứa có những ai, ảnh cưới của chị ra sao .... thế mới đau chứ .
muốn về nhà quá . muốn quoảng mấy cái môn thi chêt tiệt này để về quá.

Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2007

Entry for January 20, 2007

Hôm nay bà chị mình ăn hỏi. hic thế là sắp đến ngày chị ấy rời khỏi nhà rồi. vốn từ bé đến nhớn hai chị em luôn ở cùng phòng , ngủ cùng giường , ăn cùng mâm, học cùng trường ( có mỗi cấp ba là khác thôi) . ke cả đi nghỉ mát cũng luôn cùng nhau. chỉ mấy ngày nữa thôi là tât cả nhưng việc 'cùng' 'cùng ' ấy thuộc về anh rể mình.
Vừa gọi điện về nhà , cả nhà đang ăn hỏi. ông bảo đang đông vui lam, cả họ nhà trai và họ nhà gái, hic hic thế mà mình đang ngắc ngoải với cái môn tài chính ( ngày mai tui đi thi , hic ) nghĩ mà cũng thấy đau, tí nữa cả nhà lại ăn cỗ , huhu trong khi mình vừa cắm nồi cơm, tủ lạnh thì hết đồ. huhu mẹ ơi phần cơm con với . thôi kêu vưa thôi không mẹ nghe thấy lại ngồi khoc bây giờ. may mà tât cả nhưng người thân yêu nhât của mình chẳng bao giơ vào đọc blog , từ anh yêu, chị yêu , cho đến mẹ yêu , cho đến ông yêu bà yêu, chỉ trừ có bạn yêu thôi.
Mà thôi, vấn đề chính là chúc cho buổi ăn hỏi thành công , mà làm gì có cái ăn hỏi nào không thành công nhỉ, tóm lại là nó se thành công mĩ mãn, va chỉ cần chúc cho anh chị hạnh phúc thôi.( và chúc cho mình ngay mai thi tốt).


Thứ Ba, 16 tháng 1, 2007

Entry for January 17, 2007




Vừa nghe em trung kê là bà em vừa mất. lại chợt nghĩ đến ông bà mình. Hôm trước vừa gọi điện về nhà. Nghe giọng ông run run, ông yếu đi nhiều so với hồi mình còn ơ nhà . lần nào ông cũng hỏi cháu nhớ ông bà không? rồi lại nói ông bà nhớ cháu lắm chỉ nghe thế thôi đã thây thương ông bà biết bao. Mùa hè về nhà, ông nhìn thấy mình liền chạy lại om, “Ánh àh, ông nhớ cháu quá”. Rồi thấy ông bà cứ vui vẻ ra vào. Cả nhà tụ tâp đông đủ là liên mồm thấy ông nhắc ‘Ông bà vui quá’ ông vui đến nỗi uống gần say rồi chạy lại từng đứa hỏi han, mẹ mới nhắc ‘ông vui quá đấy con ah’ quả thật không thể nào quên đươc nụ cười của ông khi đó.

Cả nhà đi rồi mấy hôm sau ông lại gọi điện lên ‘ cháu ah, cháu khoẻ không , chúng mày về môt hôm rồi đi hết, nhà vắng quá, làm ông bà nhớ quá’. Ngươi già ai cũng thế niêm vui to lớn nhât đều hướng về con cháu, con cháu cứ tụ tâp đông đủ là họ cảm thấy vui nhât không gì bằng cả.

Nhiều khi cháu cũng nghĩ không hiểu đến khi cháu về mà không thấy ông bà nua thì sẽ thế nào. cả tuổi thơ của cháu lúc nào cũng ở bên cạnh ông, luôn được ông chiều chuộng, cháu nhớ cháu đi tát cá về bẩn hết quần áo cháu chỉ dám len lén về nhà vi sơ mẹ mắng, thì ông lúc nào cũng giặt cho cháu để mẹ cháu không biêt, cháu nhớ là cháu không bao giơ sợ ông mắng cả , cháu còn giả vờ ốm để ông thương. Ông đi bệnh viên cháu cứ đòi đi thăm ông, mẹ hứa là sẽ cho cháu đi thế mà khi cháu ngủ dậy thì mẹ đi mất rồi, cháu đã ngồi khóc cả buổi sáng. Bac Tuất bảo cháu sao mà đanh đá thế. …

Ông bà hãy giư gìn sức khoẻ nhé, hãy sống thật lâu, cho tới khi cháu về nhé. Cháu lúc nào cũng yêu ông bà lắm.

Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2007

đôi dép

xin tặng bài thơ này cho tất cả những ai đang yêu . :)

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đầu mà chẳng dời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên trái - phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!