phần tiếp theo của những phần xa xưa, hai thằng con trai, và một đứa con gái, ngổi gật gù ở một quán cà phê nhỏ giữa Hà nội, quán có khung cửa sổ to, hướng ra phía tường rêu phủ, bàn ghế đơn sơ, càphe ngon, những người ngồi lặng lẽ.
những câu chuyện đã có phần khác xưa, tất cả đã lớn hơn, lo nghĩ những điều người lớn. chỉ có 1 điều chẳng thay đổi, trong lòng cả ba đứa luôn là bạn. chỉ đơn giản thế thôi, chẳng ai nói gì to tát.
và một điều cố hữu chẳng bao giờ thay đổi là đứa con gái vẫn bị coi như con trai, không hề nể nang, chê bai...
phần này là phần nhẳn nhủ, nếu các bạn đọc những dòng này "tớ đã lớn rồi, có những nỗi buồn riêng, và không thích nghe mạt sát, hay đùa giỡn những điểm yếu của tớ nữa". khi đọc những dòng này một thằng sẽ bảo " Ánh bắt đầu hâm hâm, vớ vẩn rồi đấy" một thằng sẽ bảo " tớ chỉ đùa cho vui thôi mà". chắc tụi ấy tự biết câu nào của mình :D.
nhưng có một kết luận của các bạn trong lớp về bọn mình là " bọn mình đều là những đứa không bình thường" :)).
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009
Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009
phòng tôi đã sống
tự dưng nhớ căn phòng nhỏ của mình kinh khủng. nhớ từng góc của nó, cảm giác nó là một phần của mình.
mấy năm trời đã sống ở đó, từng góc nhỏ trong nhà, đồ đạc thân quen. mình nhớ đến đôi hoa tai nhỏ duy nhất mà mình mua, đựng trong chiếc hộp bằng đất nung, để sau gương. nhớ cả cái góc hộc tủ đựng nồi niêu, cái bệ cửa sổ có cây chanh, cái bàn của mình, vừa là bàn học, vừa là bàn ăn. cái đèn bàn, bức tranh treo trên tường, khung cửa sổ mấy năm liền không đóng nổi cái rèm, bàn trang điểm đầy ứ những đồ chẳng bao giờ đụng đến, gương không treo, tủ quần áo hai đứa dùng chung, luôn luôn phải vứt bớt đồ nếu mua đồ mới, cái giường êm ấm, vừa nằm vừa đọc sách... tất cả đã gắn với mình bao năm...
người bạn cùng phòng nữa, tao cũng nhớ mày... chắc có lúc mày cũng nhớ tao, như tao nhớ mày bây giờ.
mấy năm trời đã sống ở đó, từng góc nhỏ trong nhà, đồ đạc thân quen. mình nhớ đến đôi hoa tai nhỏ duy nhất mà mình mua, đựng trong chiếc hộp bằng đất nung, để sau gương. nhớ cả cái góc hộc tủ đựng nồi niêu, cái bệ cửa sổ có cây chanh, cái bàn của mình, vừa là bàn học, vừa là bàn ăn. cái đèn bàn, bức tranh treo trên tường, khung cửa sổ mấy năm liền không đóng nổi cái rèm, bàn trang điểm đầy ứ những đồ chẳng bao giờ đụng đến, gương không treo, tủ quần áo hai đứa dùng chung, luôn luôn phải vứt bớt đồ nếu mua đồ mới, cái giường êm ấm, vừa nằm vừa đọc sách... tất cả đã gắn với mình bao năm...
người bạn cùng phòng nữa, tao cũng nhớ mày... chắc có lúc mày cũng nhớ tao, như tao nhớ mày bây giờ.
Thứ Tư, 21 tháng 10, 2009
Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009
ngày 20-10
Hà nội bắt đầu mùa thu rồi. chiều mát mát, trời hơi se lạnh. hôm nay tự cho phép mình thích làm gì thì làm, sáng thì mình ngủ nướng, đọc truyện. ngốn hết một cuấn "Gặp lại" của Marc Levy. phần 2 không hấp dẫn và lôi cuấn như phần 1, giọng văn vẫn nhẹ nhàng, nhưng tình tiết thì đơn giản và nhiều khi làm mình phát bực mình, vì có một chuyện đơn giản thế thôi, mà cư lòng vòng, không cho họ gặp nhau.
chiều, ngồi một mình đưới ghế đá bên khuân viên trường kinh tế, đọc lại " oxford yêu thương" hoa sữa thơm nồng, chiều dần tối...
tối, rủ mẹ sang nhà Hiền chơi, vì mẹ Hiền đang ở đấy. bé Nghé yêu ơi là yêu,
cháu thật là cuấn hút dì.dì yêu cháu lắm ấy. chụt chụt...
những ngày bình lặng...
chiều, ngồi một mình đưới ghế đá bên khuân viên trường kinh tế, đọc lại " oxford yêu thương" hoa sữa thơm nồng, chiều dần tối...
tối, rủ mẹ sang nhà Hiền chơi, vì mẹ Hiền đang ở đấy. bé Nghé yêu ơi là yêu,
cháu thật là cuấn hút dì.dì yêu cháu lắm ấy. chụt chụt...
những ngày bình lặng...
Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009
chiều: làm xong bài test, cung không rõ mình đỗ hay trượt, nhưng cứ thi xong là phải đi chơi một tí, long dong mấy con phố, mua 2 cuấn truyện mà mình thích. mua một bộ đồ cho mùa đông.
chiều: nghe tin bạn quyết định lấy chồng, tháng 1 đám cưới đã diễn ra rồi, thấy vui cho bạn. tháng 1 Hồng Anh cũng cưới, vậy còn lại mình và Ngọc.
chiều: ghé nhà Hồng Anh xem nhà bạn mới sửa cho đám cưới, thấy chỗ nào cũng toàn hoa là hoa.
____________________________
tối.vừa đi cùng Khánh với Linh về, ăn ngấu nghiến bữa tối với ngao, sò, ốc, hến, giữa một phố đông, ồn còi xe, bụi. ăn xong mệt hơn là chưa ăn, vội vã đi về vì bạn còn đi chơi với bạn gái.
Diêu Linh mới về, nên vẫn còn hỏi, Ánh muốn lương bao nhiêu?....
Tuấn gọi điện " Ánh đi làm đâu chưa ? ...
vẫn là ngồi nhà mà thôi.
hi vọng và chờ đợi.
_____________________________
về đến đầu ngõ, hoa sữa thơm lừng...
__________________________
chiều: nghe tin bạn quyết định lấy chồng, tháng 1 đám cưới đã diễn ra rồi, thấy vui cho bạn. tháng 1 Hồng Anh cũng cưới, vậy còn lại mình và Ngọc.
chiều: ghé nhà Hồng Anh xem nhà bạn mới sửa cho đám cưới, thấy chỗ nào cũng toàn hoa là hoa.
____________________________
tối.vừa đi cùng Khánh với Linh về, ăn ngấu nghiến bữa tối với ngao, sò, ốc, hến, giữa một phố đông, ồn còi xe, bụi. ăn xong mệt hơn là chưa ăn, vội vã đi về vì bạn còn đi chơi với bạn gái.
Diêu Linh mới về, nên vẫn còn hỏi, Ánh muốn lương bao nhiêu?....
Tuấn gọi điện " Ánh đi làm đâu chưa ? ...
vẫn là ngồi nhà mà thôi.
hi vọng và chờ đợi.
_____________________________
về đến đầu ngõ, hoa sữa thơm lừng...
__________________________
Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009
tối thứ 7
lại là tối thứ 7 ở nhà, hic hic... gọi điện cho hai cô bạn, cô nào cũng bận cả. bố mẹ thì lấy xe mình đi chơi mất, em Thắng không cho bám càng vì em đi với bạn gái rồi.
thui ở nhà vậy. hic hic...
thui ở nhà vậy. hic hic...
Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009
Mi ngu
Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009
cảm xúc
đã là 12h đêm, bố mẹ, em thắng đã ngủ. nghe đi nghe lại bài này. từ lời hát, đến âm điệu....
cô gái đến từ hôm qua
về nhà sau vài tháng, thấy mình cũng lớn lên, người lớn dần lên...
biết trân trọng những gì đáng quí hơn, có lẽ những gì cần làm thì phải làm....
cô gái đến từ hôm qua
Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại và một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau cùng năm tháng còn ấu thơ
Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh như chính cô gái đến từ hôm qua
Tình yêu dầu trôi xa dư âm để lại và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại
Và anh được thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường
Dường như là vẫn thế em không trở lại và mãi là như thế anh không trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng trong khoảng khắc của chúng ta
Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua.
về nhà sau vài tháng, thấy mình cũng lớn lên, người lớn dần lên...
biết trân trọng những gì đáng quí hơn, có lẽ những gì cần làm thì phải làm....
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

