Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

phòng tôi đã sống

tự dưng nhớ căn phòng nhỏ của mình kinh khủng. nhớ từng góc của nó, cảm giác nó là một phần của mình.
mấy năm trời đã sống ở đó, từng góc nhỏ trong nhà, đồ đạc thân quen. mình nhớ đến đôi hoa tai nhỏ duy nhất mà mình mua, đựng trong chiếc hộp bằng đất nung, để sau gương. nhớ cả cái góc hộc tủ đựng nồi niêu, cái bệ cửa sổ có cây chanh, cái bàn của mình, vừa là bàn học, vừa là bàn ăn. cái đèn bàn, bức tranh treo trên tường, khung cửa sổ mấy năm liền không đóng nổi cái rèm, bàn trang điểm đầy ứ những đồ chẳng bao giờ đụng đến, gương không treo, tủ quần áo hai đứa dùng chung, luôn luôn phải vứt bớt đồ nếu mua đồ mới, cái giường êm ấm, vừa nằm vừa đọc sách... tất cả đã gắn với mình bao năm...

người bạn cùng phòng nữa, tao cũng nhớ mày... chắc có lúc mày cũng nhớ tao, như tao nhớ mày bây giờ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét