người đã khỏe hơn, chỉ cần đánh gió một tí thôi là người sẽ không mệt nữa. cần phải đi thăm vài người, chia quà nữa. về Việt Nam gần nửa tháng rồi mà chưa gặp hết được bạn bè.
ngày hôm qua gặp Tuấn. Tuấn mới về ngày đầu tiên, hỏi cảm nhận là gì : " ôi chao sao nhà cửa lộn xôn, lung tung beng, phố phường ngổn ngang không theo một phong cách gì cả, xấu xí..." haha giống mình ngày đầu tiên.
nhưng sau nửa tháng thì mình thấy bình thường, không phải cảm giác thất vọng, sót xa vì nước mình nghèo nữa, mà thay vào đó là cứ nhìn thấy cái đường nào có cây là thấy một chút bình yên nhẹ nhẹ.
rồi dần dần sẽ yêu Hà Nội trở lại...
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2009
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009
gia đình
Mình đang ốm. đến hôm nay mới thực sự quen với cảm giác ở nhà mình. sáng mẹ í ới gọi ăn sáng. em Thắng trêu đùa. rồi quen với cảm giác căn bếp ấm cúng, không thấy nó bừa bộn nữa, mà thấy tiếng nói tiếng cười của cả nhà.
nhà mình ai cũng sống đơn giản, ít suy nghĩ, bố mẹ chỉ đặt lưng là ngủ ngay được, có gì nói nấy. cáu lên thì nói ầm ầm, xong thì thôi, chẳng lo âu suy nghĩ cái gì cả. chắc vì thế mà cả hai ông bà đều khỏe mạnh, lúc nào cũng nói cười. chị thì tốt tính vô tư, hay cười, và hay làm mình cười..
mẹ chẳng bao giờ cáu, chẳng bao giờ mắng các con, đứa nào mẹ cũng chiều. Chị bảo mẹ đi chợ mua nhiều đồ, mẹ lại phần trần với con cái mẹ thương bà này bà kia nên mẹ cứ mua... rồi bảo , nên mày đừng có trách mẹ ... chẳng thấy ai như mẹ.
mình thì thấy chị và ỉn được cưng chiều ghê luôn, mình cũng được chiểu... thành hư đốn hết cả mất thôi.
gia đình, chẳng đâu bằng ở nhà cả.
khi ở mascova, mình ngồi nhớ căn phòng của mình đã ở mấy năm trời, nhớ cái góc nhỏ nhỏ với bao yêu thương. giờ này... sống giữa gia đình ,thấy cái góc đấy sao mà cô đơn, buốn tẻ...
nhà mình ai cũng sống đơn giản, ít suy nghĩ, bố mẹ chỉ đặt lưng là ngủ ngay được, có gì nói nấy. cáu lên thì nói ầm ầm, xong thì thôi, chẳng lo âu suy nghĩ cái gì cả. chắc vì thế mà cả hai ông bà đều khỏe mạnh, lúc nào cũng nói cười. chị thì tốt tính vô tư, hay cười, và hay làm mình cười..
mẹ chẳng bao giờ cáu, chẳng bao giờ mắng các con, đứa nào mẹ cũng chiều. Chị bảo mẹ đi chợ mua nhiều đồ, mẹ lại phần trần với con cái mẹ thương bà này bà kia nên mẹ cứ mua... rồi bảo , nên mày đừng có trách mẹ ... chẳng thấy ai như mẹ.
mình thì thấy chị và ỉn được cưng chiều ghê luôn, mình cũng được chiểu... thành hư đốn hết cả mất thôi.
gia đình, chẳng đâu bằng ở nhà cả.
khi ở mascova, mình ngồi nhớ căn phòng của mình đã ở mấy năm trời, nhớ cái góc nhỏ nhỏ với bao yêu thương. giờ này... sống giữa gia đình ,thấy cái góc đấy sao mà cô đơn, buốn tẻ...
Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009
ở nhà rồi !
Đã về đến nhà, đang ngồi trong căn phòng của mình. đồ đạc không có gì thay đổi nhiều, giá sách, những quyển truyện... mấy đồ linh tinh của mình, những bức tranh từ thời xa lơ lắc. chỉ có điều bụi phủ, và nhà cửa cũ kĩ đi. cứ như không có ai ở trong phòng mình vậy... mọi thứ không có gì thay đổi.
nhà cửa cảm giác bé hơn hồi xưa xưa, hàng xóm đều xây nhà cao, mặt phố cũng cao lên, nhà mình trở thành thấp lè tè, tối hơn. bố vẫn giữ nguyên tật chất đống đồ đạc, và vẫn bị cả nhà công kích.
thấy bố hiền hơn, mẹ già hơn. và cả nhà có thêm thành viên mới - bé ỉn. Bé được cả nhà cưng, chạy nhảy lung tung, hò hét, ăn uống loạn xị ngậu.
ngay mai sẽ viết tiếp...
nhà cửa cảm giác bé hơn hồi xưa xưa, hàng xóm đều xây nhà cao, mặt phố cũng cao lên, nhà mình trở thành thấp lè tè, tối hơn. bố vẫn giữ nguyên tật chất đống đồ đạc, và vẫn bị cả nhà công kích.
thấy bố hiền hơn, mẹ già hơn. và cả nhà có thêm thành viên mới - bé ỉn. Bé được cả nhà cưng, chạy nhảy lung tung, hò hét, ăn uống loạn xị ngậu.
ngay mai sẽ viết tiếp...
Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009
ngay cuoi
buoi sang cuoi cung o kiev, thuc day khong biet phai lam gi nua ca. cam giac la cai gi cung se qua, khong duoc nhin thay cai gi nua, cam giac la minh se tiec rat nhieu thu, ma khong lam gi duoc ca.
muon di tha than mot minh quanh kiev qua...
khong biet la cam giac gi nua ....
tam biet kiev
tam biet khoa management
tam biet asia
tam biet sep
tam biet cua hang
tam biet truong
tam biet sulapka
tam biet lukianopka
tam biet nhung chuyen xe
tam biet nhung con duong
tam biet tat ca....
tam biet mi
tam biet anh
muon di tha than mot minh quanh kiev qua...
khong biet la cam giac gi nua ....
tam biet kiev
tam biet khoa management
tam biet asia
tam biet sep
tam biet cua hang
tam biet truong
tam biet sulapka
tam biet lukianopka
tam biet nhung chuyen xe
tam biet nhung con duong
tam biet tat ca....
tam biet mi
tam biet anh
Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009
những ngày cuối tại kiev
Những ngày lang thang cuối cùng ở kiev.
Chưa bao giờ thấy kiev đẹp đến thế, những đường, những phố, những nhà…
Thấy tiếc những thời gian đã qua… có những năm chỉ ở trong nhà, có những tháng ngày chỉ biết có con đường đến trường, đến công ty, lo lắng học hành, rồi công việc, tình cảm… nhưng có lẽ mọi thứ chắc khó có thể khác được.
Mình còn muốn đi Trernobul, thèm xem thêm một buổi bale kinh khủng, muốn đi xem con kênh ngầm, muốn đi Uman, muốn thăm lại Pedahova, muốn đi thuyền trên sông Dnhipro, muốn tắm sông suốt mùa hè, muốn nướng thit cùng bạn bè, muốn lang thang tối cuối tuần trên Xretratuk, muốn hái hoa quả 2 lần một tuần, muốn đi lang thang giữa đường trải sỏi, muốn ngồi giưa sân vận động buổi tối, thèm kvat lvov….
Nhớ bạn Ysia…
Còn 5 ngày nữa…
Không còn cơ hội để thực hiện nhiều thứ…
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
