Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2009

gia đình

Mình đang ốm. đến hôm nay mới thực sự quen với cảm giác ở nhà mình. sáng mẹ í ới gọi ăn sáng. em Thắng trêu đùa. rồi quen với cảm giác căn bếp ấm cúng, không thấy nó bừa bộn nữa, mà thấy tiếng nói tiếng cười của cả nhà.

nhà mình ai cũng sống đơn giản, ít suy nghĩ, bố mẹ chỉ đặt lưng là ngủ ngay được, có gì nói nấy. cáu lên thì nói ầm ầm, xong thì thôi, chẳng lo âu suy nghĩ cái gì cả. chắc vì thế mà cả hai ông bà đều khỏe mạnh, lúc nào cũng nói cười. chị thì tốt tính vô tư, hay cười, và hay làm mình cười..

mẹ chẳng bao giờ cáu, chẳng bao giờ mắng các con, đứa nào mẹ cũng chiều. Chị bảo mẹ đi chợ mua nhiều đồ, mẹ lại phần trần với con cái mẹ thương bà này bà kia nên mẹ cứ mua... rồi bảo , nên mày đừng có trách mẹ ... chẳng thấy ai như mẹ.

mình thì thấy chị và ỉn được cưng chiều ghê luôn, mình cũng được chiểu... thành hư đốn hết cả mất thôi.

gia đình, chẳng đâu bằng ở nhà cả.

khi ở mascova, mình ngồi nhớ căn phòng của mình đã ở mấy năm trời, nhớ cái góc nhỏ nhỏ với bao yêu thương. giờ này... sống giữa gia đình ,thấy cái góc đấy sao mà cô đơn, buốn tẻ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét