Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

Chị yêu quí ơi!

Sao dạo này em hay cãi nhau với chị đến thế. cứ nói đụng đến gì là lại cãi nhau. Em quen tự do, quen tự lập, quen chỉ biết đến suy nghĩ của mình, không ảnh hưởng đến ai là được. Em dường như khá là tây...
dần dần mình mới thấy là mình cũng bị tây hóa phần nào. Khi em sai, thi chị nói sa xả, tính chị thế mà, làm em chịu không nổi và em lại bướng. khi chi sai, em cũng nói, và di nhiên chị cũng nói lại, không ai hiểu ai. không ai chịu ai, và hai chị em mình lại giận nhau. Em thấy rất mệt, chị thân yêu ah. em có cãi thắng chị em cũng chẳng vui. còn chị hãy thoáng hơn một chút. và đừng quá can thiệp sâu vào mọi chuyện của em.
em rất bướng, càng ép em, em càng không nghe, không nghe một tí nào cả. em biết chị cũng bực mình ức chế. em cũng vậy.
Em hoàn toàn khác với chị, cả suy nghĩ lẫn tính cách... đừng can thiệp quá sâu vào cuộc sống của em. em đã lớn rồi.... chị thân yêu ạh. Em lại đang nhớ cháu Ỉn rồi...