Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009

hà nội thu!

sáng sớm nay, đi từ nhà Hà về nhà mình, mới thấy : "Hà nội đã vào thu", gió heo may sơ sơ, hơi lạnh và khô, buổi sáng mọi người tấp nập đi làm, người mặc đồng phục người mặc váy mùa thu. vài xe chở hoa từ chợ hoa về, cảm giác tinh khôi của buổi sáng sớm... "Hà nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói ...hà nội mùa thu, mùa thu hà nội"

mùa thu kiev đẹp nhưng chẳng bao giờ mình hát lẩm nhẩm như thế, phóng xe trên đường hát nhẹ nhẹ, cảm giác bình yên.

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

xin việc

lại một ngân hàng nữa loại hồ sơ của mình. hồ sơ của mình đâu đến nỗi tệ nhỉ. chẳng hiểu vì sao nữa. tiếp tục cố gắng vậy...

it nhât nó cũng nên cho mình đi thi chứ nhỉ. một sinh viên bình thường cũng được gọi, chẳng lẽ cái hồ sơ của mình nó có vấn đề gì nhỉ ....

hic hic ....

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

bố mẹ tui !

Bố đang ở trên tầng 2. mẹ gọi với lên " có phim rồi", bố vội đi xuống xem phim với mẹ. thỉnh thoảng thấy bố mẹ háo hức chờ xem phim cũng hay hay. bố mẹ sống rất là đơn giản, vui vẻ, ít suy nghĩ. lúc nào cũng chỉ mong con cháu vui vẻ, khỏe mạnh, chẳng mong gi hơn.

thỉnh thoảng thấy bố mẹ anh anh em em, cũng tình củm. hồi xưa, ngày lễ cũng thấy bố mua hoa tặng mẹ (giờ không biết có còn không) . bố chính ra rất là chăm chỉ chiều mẹ. Mình và chị gái thỉnh thoảng cứ cười vì thấy mẹ ngồi xem ti vi còn bố cứ trong bếp nấu nướng.
mẹ thì chỉ chiều các con, mẹ pha nước sấu cho con, pha cho bố một cốc, bố hỏi rất hồn nhiên "anh cũng có phần cơ ah?".

mừng vì thấy bố mẹ khỏe mạnh và vui vẻ.

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009

trồng rau sạch

đang nghiên cứu mấy cái mô hình trồng rau sạch. nhìn mà phát thèm lên được. http://rausach.com.vn/forum_posts.asp?TID=675

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

my garden

cái vườn của mình, phải gọi là "vườn treo". mình sẽ xây dựng nó dần dần cho nó thành cái vườn xinh. hehe . thích quá đi mất...

hì hụi khuân vác hai chuyến mới hết đống cây cảnh, và chậu từ chợ Mơ về. cộng với cả ngày hì hụi với đất cát, nó mới hình thành màu xanh mát ở cái ban công của mình.

một loạt hoa mười giờ ngày nào cũng nở. sung sướng quá đi mất.

một cái bàn nhỏ ( thật ra là tấm gõ trên lót kính đặt lên cái bệ của ban công). thế là giờ mình có chỗ ngồi đọc sách mát mẻ.

chỉ khỏang 2 tháng nữa là cây Thiên lý với cây hoa Sao sẽ trùm kín phia trên cái ban công. và các cây mà mình đang gieo trồng, hi vọng nó sẽ ra hoa đẹp.


bố ơi, giờ thì nó là vườn của con, nên con sẽ chăm chỉ tưới, hehe...

bị lừa

Mình thèm sầu riêng kinh khủng. lúc đi qua phố Chùa bộc, thấy một cô bán sầu riêng, trông cô ấy rất là hiền lành, mùi sầu riêng thì sực nức, quyến rũ kinh khủng, nên mình dừng xe mua một quả to.

híc híc.


nhìn cô ấy rất hiền, cầm cái quả bé xíu mình cũng không nghĩ nó nặng tới 3 cân. nhưng thôi, nghĩ người ta bán rong, được thêm một tí tiền cũng được.

nên hài lòng đi về.

đến chiều nay, đang nằm mới chợt nhớ ra mình có quả sầu riêng. lùng sục xuống bếp, mở tủ lạnh, mùi sầu riêng thơm nưng nức. hấp dẫn vô cùng.

bổ nó ra ..... ôi thôi... nó - là - quả - mít . hu hu tức quá.... lại thèm sâu riêng điên cuồng nữa chứ....

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

tối thứ 7

tối thứ 7, ngồi ở nhà. bắt đầu có cảm giác là mình ở nhà lâu lâu rồi đấy. cần phải có một việc làm...

tìm kiếm và hi vọng vậy.

:)

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

cháu ỉn







di phải viết vài dòng cho con, thiên thần đáng yêu nhất của dì (đến thời điểm này). ngày đầu tiên dì gặp con là lúc dì bước ra từ sân bay, con theo dì ngay lập tức, để yên cho dì bế từ sân bay về tới tận nhà. mọi người nói chắc dì giống mẹ con, chư bình thường con chẳng bao giờ theo người lạ bao giờ cả.

con đươc 1 tuổi rưỡi, bi ba bi bô, nói cười suốt ngày. khi mẹ con mang bầu di cứ mong con là một công chúa cơ, để dì mua váy đẹp cho con, nhưng con lại là một cậu bé yêu ơi là yêu.

cả nhà gọi con là "Ỉn thối", con thì không bao giờ tự gọi tên con là ỉn cả. con là cả thế giới với bà ngoại và mẹ con, nếu con về nhà ngoại thì dì chỉ đứng thứ 3 thôi. đầu tiên là mẹ con , rồi đến bà ngoại, không ai ngoài hai người đó ở nhà con mới chịu ôm dì đi ngủ.

in thối lười học, mải chơi mãi, giỏi nịnh nọt. mỗi lần muốn cái gì từ dì là con chạy lại ôm cổ dì, thơm lấy thơm để, yêu ơi là yêu, xong thì con mới bay tỏ nguyện vọng của con.

con lại ăn tham nữa, thấy ai ăn gì con cũng đòi, bảo ạ là ạ ngay, bảo thơm cũng thơm. con thích đi chơi ngoài phố nữa, thấy dì với mẹ đi chơi là con chạy lon ton theo, chỉ ra ngoài đường. ...ôi con còn nhiều cái yêu lắm. cả nhà dì nghiện con quá thể... để dì post ảnh con lên đã nhé.

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

ở nhà

con: bố ơi bố biết ở đâu bán mấy cây hoa leo không nhỉ.
bố: để làm gì?
con: muốn trồng ngoài cái ban công cho nó mát.
bố: lười như hủi còn đòi bày vẽ... trồng xong ai tưới cho cô ...?

______________________________________

con: đang ngủ say sưa
bố: chìa khóa xe đâu?
con: để làm gì hả bố?
bố: rửa xe chứ làm gì


_______________________________________

con: làm đứt cái dây màn, lấy ngay cái dây bất kì to và xấu dùng tạm.
hai hôm sau tự dưng thấy cái dây mắc màn của mình gọn ghẽ đẹp đẽ ( bố đấy).

________________________________________
bố lên phòng con, cắm cái quạt, mãi nó không chạy vì cái ổ cắm lỏng. con chẳng mấy khi để ý, lỏng thì quay ngang quay ngửa làm sao cho dùng được.
hôm sau, con thấy ổ điện cắm chặt chẽ, con cứ dùng thôi cũng chắng hiểu vì sao. tối thấy bố bảo " lần sau chỗ nào hỏng thì phải nói chứ"

________________________________________

con: không bao giờ biết cất cái điều khiển điều hòa ở đâu. nhưng cứ lúc dùng là biết nó ở trong ngăn kéo ( bố cất).

________________________________________

con , món nào bố nấu con cũng chê, vì bố ăn mặn hơn con, nhưng lần nào bố cũng chấp nhận chê, mà không hỏi lại "sao mày không đi mà nấu?"

_________________________________________


hồi sau con sẽ viết về mẹ...


________________________________________
vác cái máy ra ngoài ban công ngồi, từ hôm về đến giờ mình cứ như sống trong thế giới mới, mọi thứ đều đảo lộn, thích thú.

giờ thì đã quen với cái nóng Hà nội. quen với sự sung sướng ở cạnh gia đình.

bắt đầu cho thời kì mới tìm việc làm.

tìm hiểu các thông tin từ bạn bè, internet, cái gì phù hợp với mình...
bây giờ thì thấy hối tiếc vô cùng vì không học nhiều tiếng anh và tiếng nga. dường như mọi thứ lại bắt đầu từ đầu từ việc học tiếng anh... kiếm một việc để tích lũy kinh nghiệm và tiền để học tiếng anh.

tiếng Ukraina thì tạm thời không dùng để làm gì,ngoại trừ việc mang cái bằng của mình ra dịch. thỉnh thoảng thấy nhớ nó ra phết, nhớ những từ, những trang sách...

Ở việt nam thì cái gì cũng nhanh, cực là nhanh, miễn có tiền là có tất. đi mua sắm đồ thì chỉ cần vèo vèo là xong, không như bên kia sếp hàng, đợi chờ...

tụi trẻ thiếu niên ở việt nam nói bậy như ranh, đèn đỏ thì mọi người vượt vèo vèo ( những chỗ không có công an), nhiều khi đứng lại giữa đường mình thấy cứ ngu ngu.

cả nhà mình gọi mình là "ngơ ngơ".

nhân viên bán hàng ở Hà nội trong shop nhé, vừa bán hàng vừa buôn dưa lê,văng cả bậy nữa, bó tay... trông cứ bê tha thế nào ấy.

vào bảo tàng là nơi trang nghiêm người ta cũng ngồi buôn dưa lê.

ở hà nội thì không có chỗ nào để đi dạo cả, một mình mình vào công viên thì nó cứ làm sao ấy, mà cũng sợ bọn đầu gấu.


nhưng mình cũng sung sướng hơn, vì ở cạnh gia đình, nên là vẫn thích ở Việt nam hơn, không thích đi đâu nữa cả. :D