Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

vác cái máy ra ngoài ban công ngồi, từ hôm về đến giờ mình cứ như sống trong thế giới mới, mọi thứ đều đảo lộn, thích thú.

giờ thì đã quen với cái nóng Hà nội. quen với sự sung sướng ở cạnh gia đình.

bắt đầu cho thời kì mới tìm việc làm.

tìm hiểu các thông tin từ bạn bè, internet, cái gì phù hợp với mình...
bây giờ thì thấy hối tiếc vô cùng vì không học nhiều tiếng anh và tiếng nga. dường như mọi thứ lại bắt đầu từ đầu từ việc học tiếng anh... kiếm một việc để tích lũy kinh nghiệm và tiền để học tiếng anh.

tiếng Ukraina thì tạm thời không dùng để làm gì,ngoại trừ việc mang cái bằng của mình ra dịch. thỉnh thoảng thấy nhớ nó ra phết, nhớ những từ, những trang sách...

Ở việt nam thì cái gì cũng nhanh, cực là nhanh, miễn có tiền là có tất. đi mua sắm đồ thì chỉ cần vèo vèo là xong, không như bên kia sếp hàng, đợi chờ...

tụi trẻ thiếu niên ở việt nam nói bậy như ranh, đèn đỏ thì mọi người vượt vèo vèo ( những chỗ không có công an), nhiều khi đứng lại giữa đường mình thấy cứ ngu ngu.

cả nhà mình gọi mình là "ngơ ngơ".

nhân viên bán hàng ở Hà nội trong shop nhé, vừa bán hàng vừa buôn dưa lê,văng cả bậy nữa, bó tay... trông cứ bê tha thế nào ấy.

vào bảo tàng là nơi trang nghiêm người ta cũng ngồi buôn dưa lê.

ở hà nội thì không có chỗ nào để đi dạo cả, một mình mình vào công viên thì nó cứ làm sao ấy, mà cũng sợ bọn đầu gấu.


nhưng mình cũng sung sướng hơn, vì ở cạnh gia đình, nên là vẫn thích ở Việt nam hơn, không thích đi đâu nữa cả. :D

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét