sao hôm nay thấy ngột ngạt đến thế chứ...
dọn dẹp phòng, cắm một bình hoa to, đẹp cũng không làm mình dễ chịu hơn.
thèm nghe đĩa nhạc sếp tặng, tìm mãi không thấy đâu cả. cáu gắt lung tung...
mở chopin, cứ mở đến chopin là mình nhớ tới căn phòng nhỏ của mình bên kia, cứ nhớ đến nó là nhớ đến cảm giác cô đơn đến lặng lẽ...
ngày mai, ngày mai, phải đi tìm đĩa nhạc, phải tìm cách để nghe nhạc nhiều hơn... thèm âm nhạc.
Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009
Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009
hi, chọn lựa...
lại là câu hỏi: "có là giảng viên hay không?". hay làm theo ngành tài chính mà mình thích...
nghĩ tới việc vào trường thui thủi đi dạy, những giáo sư già, những người nhà nước, những suy nghĩ cổ điển, đứng lớp một mình với cái mặt trẻ con...
nghĩ tới cái phòng mình đang làm, lúc nào cũng cười lăn lóc, người gia nhất là anh trưởng phòng sinh năm 80, còn lại đều tầm tuổi mình...
Mình đang đi đúng cái hướng mà mình muốn, tự dưng tòi ra một hướng mọi người muốn, xã hội muốn, và nó có vẻ đẹp đẽ với một cô gái như mình...
Mình đang ở một chi nhánh rất vui ở Habubank, mà mình cũng thấy vui, không khí luôn như một gia đình. từ bữa ăn trưa, tới việc cưới xin của các anh chị, tới những cái nhỏ nhặt. Mình thích cái phòng mình đang làm việc.
Chị giám đốc lúc nào cũng như thanh niên. " Ánh có làm gì không, đi chơi với tao đi" rồi lôi tuột mình đi cùng, mua một đống kem cho cả phòng. sáng nay đang ngồi làm việc thấy anh Hà đi từ tầng một lên "chị em chuẩn bị có quà nhé", lúc sau thấy sếp mang một bịch khăn quoàng lên " cho chúng mày chọn đấy, quà tao đi ăn sáng về, của tao là đẹp nhất" rôi dạy cách thắt khăn.
rồi em Trang dễ thương, lúc nào cũng thấy em cười. hai chị em cắt cơm đi ăn ngoài, rồi phóng vù vù giữa trưa mùa đông, chiều lại nhìn nhau ngáp, mắt lấm lét ngó anh trưởng phòng... lâu lâu mới gặp được người dễ thương như em.
cái phòng mình thì lúc nào cũng cười cả...
lựa chọn, cuộc sống luôn đứng trước những sự lựa chọn.
nghĩ tới việc vào trường thui thủi đi dạy, những giáo sư già, những người nhà nước, những suy nghĩ cổ điển, đứng lớp một mình với cái mặt trẻ con...
nghĩ tới cái phòng mình đang làm, lúc nào cũng cười lăn lóc, người gia nhất là anh trưởng phòng sinh năm 80, còn lại đều tầm tuổi mình...
Mình đang đi đúng cái hướng mà mình muốn, tự dưng tòi ra một hướng mọi người muốn, xã hội muốn, và nó có vẻ đẹp đẽ với một cô gái như mình...
Mình đang ở một chi nhánh rất vui ở Habubank, mà mình cũng thấy vui, không khí luôn như một gia đình. từ bữa ăn trưa, tới việc cưới xin của các anh chị, tới những cái nhỏ nhặt. Mình thích cái phòng mình đang làm việc.
Chị giám đốc lúc nào cũng như thanh niên. " Ánh có làm gì không, đi chơi với tao đi" rồi lôi tuột mình đi cùng, mua một đống kem cho cả phòng. sáng nay đang ngồi làm việc thấy anh Hà đi từ tầng một lên "chị em chuẩn bị có quà nhé", lúc sau thấy sếp mang một bịch khăn quoàng lên " cho chúng mày chọn đấy, quà tao đi ăn sáng về, của tao là đẹp nhất" rôi dạy cách thắt khăn.
rồi em Trang dễ thương, lúc nào cũng thấy em cười. hai chị em cắt cơm đi ăn ngoài, rồi phóng vù vù giữa trưa mùa đông, chiều lại nhìn nhau ngáp, mắt lấm lét ngó anh trưởng phòng... lâu lâu mới gặp được người dễ thương như em.
cái phòng mình thì lúc nào cũng cười cả...
lựa chọn, cuộc sống luôn đứng trước những sự lựa chọn.
Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009
bận rộn
hôm nay được ở nhà buổi tối, hai tuần nay việc ở nhà buổi tối của mình thật hiếm hoi.
buổi chiều đi làm về mua một bó hồng thơm màu hồng, đẹp .... vui.
tưới cây, dọn dẹp nhà cửa, cắm hoa, chuẩn bị đồ cho ngày mai đi Thanh Hóa.
chơi với Ỉn thối.
mấy ngày cuối tuần không ngủ...
buồn ngủ, liên miên, ngày mai lên xe mình se ngủ một mạch....
giờ đi ngủ nào....
:)
buổi chiều đi làm về mua một bó hồng thơm màu hồng, đẹp .... vui.
tưới cây, dọn dẹp nhà cửa, cắm hoa, chuẩn bị đồ cho ngày mai đi Thanh Hóa.
chơi với Ỉn thối.
mấy ngày cuối tuần không ngủ...
buồn ngủ, liên miên, ngày mai lên xe mình se ngủ một mạch....
giờ đi ngủ nào....
:)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
