phần tiếp theo của những phần xa xưa, hai thằng con trai, và một đứa con gái, ngổi gật gù ở một quán cà phê nhỏ giữa Hà nội, quán có khung cửa sổ to, hướng ra phía tường rêu phủ, bàn ghế đơn sơ, càphe ngon, những người ngồi lặng lẽ.
những câu chuyện đã có phần khác xưa, tất cả đã lớn hơn, lo nghĩ những điều người lớn. chỉ có 1 điều chẳng thay đổi, trong lòng cả ba đứa luôn là bạn. chỉ đơn giản thế thôi, chẳng ai nói gì to tát.
và một điều cố hữu chẳng bao giờ thay đổi là đứa con gái vẫn bị coi như con trai, không hề nể nang, chê bai...
phần này là phần nhẳn nhủ, nếu các bạn đọc những dòng này "tớ đã lớn rồi, có những nỗi buồn riêng, và không thích nghe mạt sát, hay đùa giỡn những điểm yếu của tớ nữa". khi đọc những dòng này một thằng sẽ bảo " Ánh bắt đầu hâm hâm, vớ vẩn rồi đấy" một thằng sẽ bảo " tớ chỉ đùa cho vui thôi mà". chắc tụi ấy tự biết câu nào của mình :D.
nhưng có một kết luận của các bạn trong lớp về bọn mình là " bọn mình đều là những đứa không bình thường" :)).
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét