Vừa nghe em trung kê là bà em vừa mất. lại chợt nghĩ đến ông bà mình. Hôm trước vừa gọi điện về nhà. Nghe giọng ông run run, ông yếu đi nhiều so với hồi mình còn ơ nhà . lần nào ông cũng hỏi cháu nhớ ông bà không? rồi lại nói ông bà nhớ cháu lắm chỉ nghe thế thôi đã thây thương ông bà biết bao. Mùa hè về nhà, ông nhìn thấy mình liền chạy lại om, “Ánh àh, ông nhớ cháu quá”. Rồi thấy ông bà cứ vui vẻ ra vào. Cả nhà tụ tâp đông đủ là liên mồm thấy ông nhắc ‘Ông bà vui quá’ ông vui đến nỗi uống gần say rồi chạy lại từng đứa hỏi han, mẹ mới nhắc ‘ông vui quá đấy con ah’ quả thật không thể nào quên đươc nụ cười của ông khi đó.
Cả nhà đi rồi mấy hôm sau ông lại gọi điện lên ‘ cháu ah, cháu khoẻ không , chúng mày về môt hôm rồi đi hết, nhà vắng quá, làm ông bà nhớ quá’. Ngươi già ai cũng thế niêm vui to lớn nhât đều hướng về con cháu, con cháu cứ tụ tâp đông đủ là họ cảm thấy vui nhât không gì bằng cả.
Nhiều khi cháu cũng nghĩ không hiểu đến khi cháu về mà không thấy ông bà nua thì sẽ thế nào. cả tuổi thơ của cháu lúc nào cũng ở bên cạnh ông, luôn được ông chiều chuộng, cháu nhớ cháu đi tát cá về bẩn hết quần áo cháu chỉ dám len lén về nhà vi sơ mẹ mắng, thì ông lúc nào cũng giặt cho cháu để mẹ cháu không biêt, cháu nhớ là cháu không bao giơ sợ ông mắng cả , cháu còn giả vờ ốm để ông thương. Ông đi bệnh viên cháu cứ đòi đi thăm ông, mẹ hứa là sẽ cho cháu đi thế mà khi cháu ngủ dậy thì mẹ đi mất rồi, cháu đã ngồi khóc cả buổi sáng. Bac Tuất bảo cháu sao mà đanh đá thế. …
Ông bà hãy giư gìn sức khoẻ nhé, hãy sống thật lâu, cho tới khi cháu về nhé. Cháu lúc nào cũng yêu ông bà lắm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét