Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2007

tho di an cap :)!

Không ngủ được 2.
Lại một ngày, trời không trăng và bình minh le lói sáng,
Anh không ngủ chỉ để chờ ngắm mặt trời vàng?
Bên khung cửa ban công,
Anh đứng, xòe tay, hứng giọt sương mai đang dần tan.

Anh nhớ...
Có những giọt buồn đọng trên lá
Xa xăm nhưng lấp lánh.
Có những góc phố, ghế đá công viên, những con đường
Thường kỉ niệm nhỏ bé nhưng không bao giờ phai nhạt.

Anh nhớ...
Câu chuyện đầu tiên anh kể
Về một mùa hè đầy nắng và hoa Bồ công anh
Loài hoa đẹp nhưng rất mong manh
Phải không em?
Như tình yêu…
Trước vàng
Rực rỡ tấm thảm hoa trên nền cỏ ,
Sau trắng
Lặng yên những khối cầu pha lê vẹn tròn,
Tròn như chiếc nón bài thơ
Nhẹ nhàng theo từng hơi thở
Của gió, của mưa,
Và luôn cả những lời em bắt anh hứa
Mang theo thật xa…
Để lại gì?…
Trong anh?
Giờ chỉ còn sót lại những корни của hy vọng
Vào một ngày mình sẽ quay trở về.

Anh hiểu...
Thời gian trôi nhanh như cơn mưa dầm dề, bất chợt
Choàng tỉnh dậy
Anh trưởng thành hơn sau cái thời non nớt
Cuộc đời này không giản đơn?
Nếu chỉ một màu hồng rồi sẽ phai nhạt qua năm tháng
Ai bảo anh đã quá vội vàng
Đem tưởng bở gieo vào những giấc mơ
Những kỉ niệm, những đợi chờ

.............................................
Anh ngỡ mình hạnh phúc
Anh ngỡ mình
Kẻ lang thang đói khát trên sa mạc
Gặp dòng suối mát trong giây phút khốn cùng
Uống vội vàng và ngụp trong nước mát tình yêu
Rồi sặc nước vì không hiểu một điều
Giản đơn thôi
Anh không biết bơi; và không biết giận dỗi
Trong tình yêu ấy anh là kẻ có tội
Chưa đủ trưởng thành để "dạy" người yêu
Có thể anh chiều em không đúng cách
Anh quá thật thà với những kế sách của người đời
Anh nhút nhát với những lời có cánh
Chỉ biết cho đi,chẳng kịp nghĩ sẽ nhận về được gì.

Anh tin...
Em quá vội vàng khi yêu người mới
Quá nhẹ nhàng va nhầm lẫn ngộ nhận tình yêu
Chỉ có anh là khác.
Anh tin...
Em muốn một tương lai huy hoàng trong sự nghiệp
Theo đuổi những triết lí và khoa học đã chứng minh rồi
Để hy vọng
Để nghiên cứu những phát minh mới
Gõ và nhồi thêm vào đầu lũ trẻ nước nhà
Chỉ có anh
Mải mê theo những thang, vòi cứu hỏa
Lặng lẽ xông pha dập lửa giúp đời
Anh không quản ướt đẫm mồ hôi những ngày nắng phơi
Lăn lộn trên sân, móc thang leo ba tầng
Hai mốt giây tưởng như quá gần và ngắn
Với bấy nhiêu thôi anh có thể che chắn cứu thoát một con người.
Cười tươi:
Rồi ba giây thắt nút anh làm nên kỉ lục
Bốn giây tự cứu bọn bạn Nga trố mắt ra nhìn.
Anh có thể nhút nhát rụt rè trong biển tình
Nhưng trong công việc anh không thua ai hết
Bởi vì anh không bao giờ biết sợ sệt
Bọn anh là những người chiến sĩ của tương lai

Đã qua rồi những tháng ngày dài
Nhung nhớ
Anh thẫn thờ không thiết ăn cơm^^
Quyêt từ đây gạt hết những kỉ niệm
Đợi chờ
Muộn phiền và những đêm trăn trở
Dù sẽ nghe tin em có môt người mới nữa
Chẳng sao đâu
Anh không buồn lâu và cũng chẳng để làm gi
Chuyện của chúng mình nói nữa có ích chi?
Anh sẽ hát
Về những khúc ca tháng ngày tự do đã trở lại,^^
Mãi mãi với anh em chỉ còn là mối tình đầu.
Ngồi lâu bực quá nghĩ thơ con cóc
Mong bà con đọc không ...khóc nghe chưa.

3 nhận xét:

  1. doc bai tho nay cam dong qua, lai thay hay hay nen tui thuong tu blog cua anh Phan Anh ve day,hihi anh Phan Anh co nhin thay thi dung coc dau em nhe :)

    Trả lờiXóa
  2. Tho dai` qua :D, ma' hay day!!

    Trả lờiXóa
  3. Tho gi ma hoi giong van xuoi nhi...Hi, nhung ma nghe cung hay!

    Trả lờiXóa