Cảm giác hơi buồn khi mọi người lần lượt trở về Việt Nam. đầu tiên là Mai Ly, Phương, anh Tuấn, rồi mấy bữa nữa là anh Vĩnh. hôm anh Tuấn về, không thấy anh Vinh đâu, gọi điện không được mình đã nghĩ chắc anh cũng đã về mất rồi, về mà không từ biệt, ngồi một mình trên công ty, thấy nhớ mọi người , bạn bè. Hôm đó là ngày mình thấy nhớ Vân Anh kinh khủng, gọi điện về Việt Nam chỉ nghe giọng nó nói được một câu rồi điện thoại vụt tắt. Khi nhìn thấy anh Vĩnh mới chợt nghĩ ra, anh Vĩnh hợp với Vân Anh vô cùng
Thứ Tư, 25 tháng 7, 2007
tèn tén ten !
bao ngày tháng rồi mới vào thăm cái blog hoang vắng của mình. Mùa hè mà mình bận rộn hơn cả trong năm học, sáng dậy chuận bị bữa sáng, bữa trưa ( nếu kịp ) chiều lại về nhà khi cửa sân vận động đã đóng. chắc mọi người băn khoăn sao mình lại nói đến sân vận đông, vì đó là nơi mùa hè mọi ngưòi đi dạo, cảm nhận thời tiết mát mẻ của mùa kiev.
Cảm giác hơi buồn khi mọi người lần lượt trở về Việt Nam. đầu tiên là Mai Ly, Phương, anh Tuấn, rồi mấy bữa nữa là anh Vĩnh. hôm anh Tuấn về, không thấy anh Vinh đâu, gọi điện không được mình đã nghĩ chắc anh cũng đã về mất rồi, về mà không từ biệt, ngồi một mình trên công ty, thấy nhớ mọi người , bạn bè. Hôm đó là ngày mình thấy nhớ Vân Anh kinh khủng, gọi điện về Việt Nam chỉ nghe giọng nó nói được một câu rồi điện thoại vụt tắt. Khi nhìn thấy anh Vĩnh mới chợt nghĩ ra, anh Vĩnh hợp với Vân Anh vô cùng
. hai người mà đọc blog của mình chắc sẽ băn khoăn, không hiểu hai người có cài gì giống nhau, có cái gì hợp nhau. va tiếp theo là mình bị cốc đầu còn Vân Anh thì sẽ hỏi. tại sao mày bảo thế, và lườm mình, hêhe nhiều khi thấy cuộc sống thật thú vị.
Cảm giác hơi buồn khi mọi người lần lượt trở về Việt Nam. đầu tiên là Mai Ly, Phương, anh Tuấn, rồi mấy bữa nữa là anh Vĩnh. hôm anh Tuấn về, không thấy anh Vinh đâu, gọi điện không được mình đã nghĩ chắc anh cũng đã về mất rồi, về mà không từ biệt, ngồi một mình trên công ty, thấy nhớ mọi người , bạn bè. Hôm đó là ngày mình thấy nhớ Vân Anh kinh khủng, gọi điện về Việt Nam chỉ nghe giọng nó nói được một câu rồi điện thoại vụt tắt. Khi nhìn thấy anh Vĩnh mới chợt nghĩ ra, anh Vĩnh hợp với Vân Anh vô cùng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

ày, nhiều chiến hữu về thế mà ko thu xếp để t ra tiếp đón! chẹp chẹp! ^-*
Trả lờiXóa