Thứ Hai, 8 tháng 9, 2008

Entry for September 09, 2008

chiều nay đi học về lang thang, chợt nhận ra trên con đường mình đi học có cái tiêm cắt tóc nhỏ, trông gian dị như Việt Nam. suýt nưa thì mình bước vào.... để cắt tóc.

không thích để tóc dài, mà tóc mình lại dài rồi, cũng không để ý đến nó gì cả, chiều nay mới chợt nhận ra là mình cần phải cắt tóc. nhìn mấy cái ảnh hồi ở Việt Nam, thấy người ta cắt tóc cho mình đẹp thật, ở bên này chưa lần nào cắt được mái tóc ưng ý cả. nên đành lưỡng lự đứng ở cửa tiệm một lúc rồi lại bước đi.

nhiều khi cũng muốn cắt cái đầu ngắn củn như của mụ Hà, nhưng chợt nhớ ra là mình phải mặc áo dài khi bán hàng.

thỉnh thoảng mình thích sông hoang dại một tí , thích lang thang, thích ngổ ngáo , thích ăn mặc hầm hố, như những ngừời cá tính mà mình từng gặp , thích sống hết mình với tận cùng của cảm xúc, thích phá phách một tí. nhưng lúc nào cũng có một cái nhưng, giống kiểu như cái nhưng chiều nay '' phải mặc áo dài". tóm lại mình không phải là người cá tính như Thùy Linh. không đủ cá tính, và mạnh mẽ. mình là người bình thường. bình thường trong mọi thứ, trong cảm xúc lẫn suy nghĩ.






3 nhận xét:

  1. cuoc song doi khi hoi go bo, nhung nghi lai, co le cung nho nhung 'rao can' vo hinh do ma minh song diem tinh hon chang?

    Trả lờiXóa
  2. đôi khi đơn giản lại hay em à. Nhưng sống mà cứ gò ép mình quá ko nên, nếu em thích làm gì thì cứ làm cái mình thích đó là cách để hạnh phúc đó.

    Trả lờiXóa
  3. Chị rất thích tính cách giản dị của e gái, nhưng sâu sắc và luôn suy ngẫm và hành động mạnh mẽ của con gái! Đừng phá cách quá, sẽ khổ! Chị nghĩ e thiếu sự khéo léo.

    Trả lờiXóa