lại là câu hỏi: "có là giảng viên hay không?". hay làm theo ngành tài chính mà mình thích...
nghĩ tới việc vào trường thui thủi đi dạy, những giáo sư già, những người nhà nước, những suy nghĩ cổ điển, đứng lớp một mình với cái mặt trẻ con...
nghĩ tới cái phòng mình đang làm, lúc nào cũng cười lăn lóc, người gia nhất là anh trưởng phòng sinh năm 80, còn lại đều tầm tuổi mình...
Mình đang đi đúng cái hướng mà mình muốn, tự dưng tòi ra một hướng mọi người muốn, xã hội muốn, và nó có vẻ đẹp đẽ với một cô gái như mình...
Mình đang ở một chi nhánh rất vui ở Habubank, mà mình cũng thấy vui, không khí luôn như một gia đình. từ bữa ăn trưa, tới việc cưới xin của các anh chị, tới những cái nhỏ nhặt. Mình thích cái phòng mình đang làm việc.
Chị giám đốc lúc nào cũng như thanh niên. " Ánh có làm gì không, đi chơi với tao đi" rồi lôi tuột mình đi cùng, mua một đống kem cho cả phòng. sáng nay đang ngồi làm việc thấy anh Hà đi từ tầng một lên "chị em chuẩn bị có quà nhé", lúc sau thấy sếp mang một bịch khăn quoàng lên " cho chúng mày chọn đấy, quà tao đi ăn sáng về, của tao là đẹp nhất" rôi dạy cách thắt khăn.
rồi em Trang dễ thương, lúc nào cũng thấy em cười. hai chị em cắt cơm đi ăn ngoài, rồi phóng vù vù giữa trưa mùa đông, chiều lại nhìn nhau ngáp, mắt lấm lét ngó anh trưởng phòng... lâu lâu mới gặp được người dễ thương như em.
cái phòng mình thì lúc nào cũng cười cả...
lựa chọn, cuộc sống luôn đứng trước những sự lựa chọn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

chị thấy rằng cs của e còn rất dài phía trước, việc trở thành giảng viên chị chỉ lo làm cho em mất đi sự năng động thui.
Trả lờiXóaEm, chị đang là một giảng viên này, và nói thật là chị hối tiếc về điều đó. Quanh năm suốt tháng nhai đi nhai lại kiến thức cũ, những con người CŨ, suy nghĩ cũ và khác rất nhiều thế hệ chị em mình. Em đang làm ở một ngân hàng vui nhộn và năng động như thế, cớ sao lại chui vào cái rọ luẩn quẩn nhỉ? mà lương thì lại thấp nữa chứ. hic, thôi, cứ đường mình đã chọn thì mình đi đi em, kệ ý kiến của mọi người, kệ xu hướng xã hội. Chị già rồi, không thay đổi được nữa và Bống Cua còn quá nhỏ nên đành chịu. Hic
Trả lờiXóa