Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

mình biết làm gì với cái prọect của mình bây giờ. ngồi nhìn nó mà mình chẳng biết đi hướng nào cho đúng, chẳng biết làm sao cho đúng. làm sao cho đúng bây giờ.

có người khuyên mình nhé:

- giờ thấy không giup rồi nhé. không ai giúp mình thì mình giúp mình, cứ làm, cứ đi, thấy cái nào không ổn thì tự sửa theo ý mình. mình thấy đúng là được. miễn đi bảo vệ bảo vệ cái mình thấy đúng.

cái này gọi là nhắm mắt làm liều. tớ thấy lo lắng mà tớ không biết làm thế nào cho đúng cả. ông thấy của tớ lơ tớ như người ta lơ ...cái gì tớ cũng chẳng nhớ ra.

- em có hỏi gì nữa không? (trong khi thầy vừa nói vừa muốn đóng cái cửa văn phòng khoa)
- em không. nhưng giờ em biết làm thế nào với tình huống này bây giờ. em biết lấy tiền đâu ra để đầu tư. em biêt làm sao để nó hết lỗ. thấy không chỉ cho em thì em biết làm thế nào. thầy điên tiết vì em sai chính tả. nhưng mà khổ lắm. hu hu em chỉ được học tiếng có 1 năm thôi, từ ngày không biết đến cái bảng chữ cái. cho đến ngày phải cặm cụi đọc sách trả bài. thầy có biết là nếu thầy sang Việt Nam thì thầy cũng chẳng khác gì em không. bài em yếu thì thầy phải chỉ em làm sao cho nó đi đúng hướng chứ. hic ngày hôm qua thầy làm em không còn hồn vía nào mà ăn cơm, lúc em gọi điện cho cô giáo là lúc em sắp khóc đến nơi.
tuần sau là lần bảo vệ lại cuối cùng, nếu tớ không qua là tớ đợi đến năm sau nhé. sao tớ thấy đau khổ thế cơ chứ. hu hu.

thôi không kêu than nữa lỗi là tại mình. làm nhanh lên, từ giờ đến tuần sau là không còn cơ hội nữa.
bình tĩnh, chăm chỉ, cố lên... không chat chit. không gì cả...

2 nhận xét: