chiều nay, lúc bước xuông từ xe bus, mình tự nhưng nhơ lại tất cả mùi vị của bát canh rau muống với sấu. chao ôi là thèm, là ngon. nhớ quay quăt món rau muống xào, chan nước canh với sấu. sao lại có món ăn ngon như thế cơ chứ.
mình nhớ ngày đầu tiên về nhà từ ba năm trước, mẹ hỏi con muốn ăn gì: "rau muống xào". rồi khi sang bà giáo tiếng u bảo mình kể về Việt Nam có gì thích, mình kể hết món này đến món khác... bà ấy bảo "mày về chỉ đi ăn thôi àh". hơ hơ, mình im luôn.
nhưng khi xa quê hương thì cái người ta nhớ nhất có lẽ là hương vị quê nhà, là những món ăn thường ngày.
chẳng biết có khi nào khi trở về nhà mình thèm uống sữa tươi, ăn bánh ngọt, uống kvat không nhỉ?
quê hương là gì? là như thế đó, là bát canh cua, cà pháo, dưa cải muối... là canh thiên lý mát rượi, rau muống xào tỏi. ốc nấu đậu phụ chuối xanh... ôi chao mà nhiều món ngon.
hic, nhớ quá...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

đến lúc về em lại nhớ món của U cho mà coi
Trả lờiXóaNe! co giao cua TA :"SAO" hay la "XAO"the?
Trả lờiXóaChau se nho mon Sasluk chu!
ôi cậu ah! xấu hổ quá. nên phải nghỉ dạy sớm cậu ạh. cháu sẽ nhớ sasluk. :)
Trả lờiXóa