chị Việt Anh hồi xưa mỗi lần khó chịu điều gì, hoặc cố gắng không được điều gì, thì chị nhăn nhó mặt mày, xua tay, ôi mệt lắm !!, mệt lắm !!, rồi dường như nó biến ra khỏi đầu chị như một phép màu, và chị trèo lên giường ngủ ngon, sáng mai ngủ dậy lại là một ngày mới, nắng mới, mọi điều mới. và mấy cái làm chị mệt dường như chưa bao giờ xuất hiện. thỉnh thoảng hình ảnh hiện về của chị mình là như thế.
còn mình hồi xưa lúc nào chán ghét bản thân, thì trèo lên giường úp mặt xuông giường,...( tư thế chỉ có chị Việt Anh mới biết), và kêu than, nguyên rủa... "mình là người hay là ngợm đây" và bao giờ câu trả lời của chị sẽ là "là ngợm" rồi phá lên cười.và mình chỉ cần nằm kêu than một hồi là hết chán nản, lại thấy người refresh như thường.
ngày nay, mình làm gì để refresh bản thân nhỉ... cái tư thế ấy có còn hiệu nghiệm với mình nữa không nhỉ. ( hôm nay tớ không chán ghét bản thân nhé, đang yêu đời phơi phới, vì buổi chiều mới chụp được mấy cái ảnh đẹp ) chỉ là một phút hồi tưởng mà thui.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét