Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

tối thứ 6 buồn

cứ cuối tuần, nếu nhớ nó là cuối tuần thì thế nào cũng có cảm giác trống trải. mặc dù mình đang rất nhiều bài. rất nhiều.
thả cho Mi chạy loanh quanh trong nhà, thích nghịch gì thì nghịch. mở nhạc Chopin. đầu thì đã căng căng vì ngồi máy tính cả ngày.người thì cứng đơ và mệt mỏi, vì hôm qua gần như không ngủ. bận ngập đầu mà sao giờ lại thấy trổng trải nhỉ.nhiều khi không biết mình nhớ cái gì. nhớ ai, mẹ, chị, bạn bè...? nhưng cũng có cảm giác mình chẳng nhớ gì, mọi thứ mơ hồ, mờ nhạt,lại quay về với cảm giác mình giống quả bóng bay. lơ lửng. phải về nhà nhanh thôi. ở đây lâu thêm nữa con quên mất cả cảm giác nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ Hà Nội... và sợ mình thành quả bóng.
cảm xúc trao dâng... chỉ thấy buồn buồn...
dạo này hay nằm mơ thấy Vân, nhớ mày. nhớ cảm nhận về mày...yêu.
thôi học tiếp nào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét