Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

mình vui :)

"thật ấn tượng và nhớ, nó không ngọt lịm mà ngọt dìu dịu. nhớ cậu quá"

ôi cái câu này nó làm mình vui quá, cám ơn bạn . đã nhớ về tớ như thế. bạn làm tớ nhớ lại cái phòng của bạn hồi xưa. cái phòng thật là vui. Hằng, Hương, Oanh, Ngọc, Huyền, ôi còn 3 bạn nữa tớ không nhớ tên sorry. :) nhưng tớ yêu cái phòng của các bạn lắm, hồi đó hầu như ngày nào tớ cũng phải lân la ở đấy ít nhất là 30 phút. đến khi bạn Ngọc tống cổ tớ về thì thôi.

hồi đó vui ghê gớm, chẳng bao giờ buồn. lúc nào cũng cười, lo lắng thi cử cũng vừa phải. tóm lại thời đó là một trong nhứng thời kì đẹp đẽ nhất ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét