Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2009

tối thứ 6 !


nhưng hôm nay không buồn không trống trải, mà là mệt và vui. mệt vì hôm qua thức, cả ngày nay căng thẳng.
vui vì nụ cười của thầy. mỗi một học kì trôi qua, cái to lớn nhất bây giờ vẫn còn lưu lại, không phải là điểm 5, mà là nụ cười của các thầy cô trong khoa mình. suốt 3 năm học, mỗi năm khoảng 8 -10 môn học của khoa, mỗi môn học có 1-2 giáo viên của khoa phụ trách. ba năm mình gặp khoảng 30-50 thầy cô. chỉ có thầy trưởng khoa là gặp 2 lần. tóm lại mình biết gần như hết các thầy cô, biết các thầy cô ngồi chỗ nào.tên là gì, dạy môn gì, tính tình ra sao.thầy cô nào mình cũng quí, cũng yêu.
khi mình đi về, có lẽ sẽ nhất nhớ khoa, rất nhiều tình cảm với các thầy cô. ai cũng tốt, trìu mến, giỏi và hết lòng với nghề giáo.
kể cả thầy hướng dẫn mà nhiều khi mình cứ than thở, nhưng mình biết sau khi bảo vệ xong thầy sẽ cởi mở hơn, và biết tính thầy, thầy là người tốt, chỉ có điều quá nguyên tắc mà thôi.
mấy cô giáo nữa, cứ mỗi lần mình lên khoa đứng đợi ở cửa là các cô sẽ hỏi," em đợi ai, đứng đây làm gì?, rồi bảo đợi thầy hướng dẫn thì cô đi tìm thầy giúp.
kể cả thầy babitrev, năm ngoái hướng dẫn kycova cho mình, lúc hướng dẫn thì mắng không còn gì để nói, giảng lekci vẫn còn quay ra đay nghiến mình vài câu. nhưng bảo vệ xong thì thấy mình lại ra vỗ vai động viên "cố gắng học nhé", như với cháu chắt ( vì thầy cũng nhiều tuổi rồi,thế mà thầy giỏi lắm nhé, hồi bảo vệ kycova, bạn Igo bảo vệ bằng tiếng anh, mà thầy hỏi vanh vách, mình ngất ngây xấu hổ với vốn tiếng U của mình) .
nhưng ngày cuối năm này, mỗi lần lên văn phòng khoa là cứ lặng lẽ đứng nhìn, nhìn ngăm cái văn phòng, không khí của nó.
văn phòng giản dị lắm nhé, bàn ghế nhỏ, bằng gỗ. 3 thầy cô ngồi chung một bàn gỗ, mỗi người một ngăn kéo đầy tài liệu. trên bàn nào cũng đầy sách vở. bài của học sinh. mỗi bàn một ghế, một ghế nhỏ cho sinh viên ngồi hỏi bài. cuối phòng là tủ quần áo. trên tường treo tranh đơn giản, vài hinh trang trí từ những dịp nào rồi. và trên bệ cửa là mấy bình hoa. sinh viên cần hỏi gì là cứ ào vào, văn phòng hình như lúc nào cũng đông. máy tính thì tất thảy đều cũ kĩ, màn hình 14 ing từ đời nào.
minh yêu khoa mình, rất là yêu, mặc dù nó làm mình vất vả nhiều, vì khoa tớ khó lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét